Tôi nghĩ, nếu tôi chết, người buồn nhất là bố.Mà không nhớ thì cứ nói thật ra.Có thể bạn đang rống bậy rằng những người trong gia đình bạn luôn nhã nhặn, chu đáo với người ngoài nhưng lại đã từng lấy gia đình làm nơi trút những mệt mỏi, bực dọc.Trước khi đến nhà ông ta, tôi miễn cưỡng.Thế là những bực dọc không biết trút vào đâu cứ dần hình thành.Đem lại sự biết rèn luyện và biết hưởng thụ.Một số trong bọn họ nói Chém chết mẹ nó đi khi cầu thủ đội bạn lắt léo và Cho chết mẹ mày đi khi cầu thủ đội bạn ôm giò trên sân.Đến nơi ở hiện tại thì mấy năm mà không biết ai là hàng xóm.Biện bạch nhiều khi là vì muốn mở cửa con mắt người ta chứ nói chỉ để cho sòng phẳng cũng chẳng làm nhẹ lòng mình.Tôi thường lấy cái tên của bộ phim chưa từng xem đó để đùa với thằng em.