Đi xuôi từ Thanh Xuân hướng vào Hà Đông.Một hôm, cô lớp trưởng thông minh và năng động và cao lớn (luôn xếp thứ nhất, trên tôi một hoặc hai bậc, trong các kỳ thi học sinh giỏi tiếng Anh của trường) hỏi tôi: Sao ấy buồn thế? Tôi đáp: Buồn ngủ.Họ coi những nghĩa vụ, chuẩn mực tất nhiên như trời định.Nhưng ta không cho nàng nói.Như cây bút không mực viết hoài lên trang giấy trắng.Em chỉ thích những anh nho chín.Giờ ở nhà chị, thường xuyên gặp nhưng chị chỉ tạt qua nhà ăn cơm chiều rồi lại đi học thêm hoặc vào trường.Nó đến sau mỗi pha bóng hỏng.Và cả những điều bạn đang viết này cũng chẳng làm hao hụt hết sự cao thượng cũng như khiêm tốn của bạn.Sự cam chịu ấy khiến người ta đi đến những áp đặt khác hoặc sự phá phách nhân cách.