Sao không thử ví ngược lại họ với công việc của ta.Vừa lo lắng, vừa háo hức.Hồn nhiên đến đáng thương.Gọi đó là chiêu bích hổ du tường, được anh em kính nể.À, vì đang viết, có thể mọi người xung quanh ngó vào một cái.Bởi không phải lúc nào cũng có thể hô to hai chữ đấu tranh một cách thật lòng.Tôi không rõ đêm nay có vỡ giấc và người nhẹ bẫng nữa không.Họ cũng đủ tự trọng để tự lực cánh sinh.Có lẽ tí nữa cũng… Hơi phiền là còn cái cặp, thời buổi này ám ảnh lắm ăn cắp đến nỗi trong sở thú vẫn phải đề phòng.Tôi biết mình còn thích nhõng nhẽo.