Chơi là cho tất tần tật biết tuốt tuồn tuột về mình mà cũng là để chẳng ai hiểu một tí gì.Bác gái bảo: Con có ý kiến gì không? Tôi: Im lặng.Hai tiếng trước tôi đang… Đang làm gì nhỉ? Mẹ kiếp! Cho tôi 2 tiếng nữa để nhớ ra.Ta cảm thấy quá mệt mỏi và bất lực.Khi đã chơi thì ngoài người chơi ra, thậm chí cả bản thân kẻ đó, ai biết đấy là chơi.Bạn là con dơi không phải chim không phải thú mà lại là cả hai? Không chắc, quanh bạn còn nhiều phe hơn thế.Bù lại, ông sẽ làm nô lệ nghệ thuật cho họ vĩnh viễn?Như những chiếc giỏ bện rơm, xơ lá hình trái tim.Có thể làm nó hấp dẫn và thuyết phục hơn bằng cách sử dụng nhân vật là một người lớn tự kiểm điểm.Mà thôi, hãy tiếp tục tập luyện.