Người bảo người là thiện… Người, chúng ta, đôi lúc tự hỏi: Phải chăng đời, nghệ thuật, người… không có bản chất, tùy trời? Như thế có vẻ duy tâm.Họ không bao giờ cần ngờ rằng Tự Nhiên là một đứa trẻ cả thèm chóng chán.Họ bảo: Cháu nói thế là nói xằng.Bác gái nín cười làm ra vẻ nghiêm trang: Ầy! Láo nào! Chưa ai làm được bác trai bỏ thuốc.Còn tĩnh tâm mà viết.Thi thoảng tham gia mấy câu kiểu mấy nhà chiến lược.Không thì rồi nó lại trở thành một thứ đàn ông đầy ngộ nhận và hằn học.Một bữa cơm tối, bố mẹ cãi nhau, bố đập tan mâm cơm.Thật ra đôi lúc chúng ta hiểu nhau.Đấy là tại ở trong môi trường luẩn quẩn.