Nên: Cứ để nó âm thầm viết, đừng lăng xê nó kẻo nó tự kiêu; hoặc đâm cố gắng phấn đấu, tiếp thu, học hỏi mà mất đi vẻ nguyên thủy, tự nhiên.Tôi mong nó đọc nhiều hơn nữa, khi đó nó sẽ có suy nghĩ khác về gia đình, không như cái cảm xúc của một đứa trẻ không được nhiều hồn nhiên (dù nó vẫn hay tồng ngồng thay quần áo sau khi tắm trong cái phòng đã chốt cửa có mặt tôi và ông cậu).Một khuôn mặt ai ai cũng có.Bạn cũng thấy mình có kinh nghiệm về chuyện này đấy chứ.Không còn đơn thuần là trò chơi đơn giản hay niềm tò mò thô kệch.Theo dòng suy tưởng, bạn cảm giác, ở nhà bác, mọi người đang chờ bạn với những ánh nhìn đầy trách móc.Mặc dù bạn biết ngủ nhiều cũng chẳng bổ béo gì cho sức khỏe.Thế nên bao giờ cũng thường là người quen nhận ra bạn trước mỗi khi chợt lướt qua nhau.Có hôm bác trai hỏi về chuyện khám.Như thế là lập dị, là thiếu khoa học, không hòa cùng nhịp sống với mọi người.
