Trong nước thì những người có chức năng lười tìm tòi, vi hành; khả năng sử dụng vi tính hạn chế.Phần nào vì thoát khỏi mớ suy nghĩ luẩn quẩn một mình.Trông cũng đèm đẹp, chả bực gì.Khi năng lượng luôn ở trạng thái báo động, cái mới còn tỏ ra trơn nhẫy, thật khó nắm bắt.Hơi tiếc là tớ quên đem kính, nhìn người và bóng cứ nhoè hết cả.Dừng lại vẫn là chơi.Bác gái hơn đứt bạn về khoản ăn nói, bạn chỉ biết ngồi cạnh bà, bóp đôi vai, đôi tay gầy guộc, khô quắt.Tôi cảm ơn vì mình còn khóc được.- Đó là khoảng cách giữa doanh nhân và nhà văn, ông ạ.Đến lúc này chúng ta sẽ đều hy vọng những người đó thiện.
