Tôi trố mắt ngạc nhiên và đột nhiên tôi nhận thấy tôi còn hạnh phúc hơn biết bao người, tôi tự nhiên thấy ngượng vì đã yếu hèn.Tôi cho rằng tôi dự một phần trong công việc tăng hạnh phúc của người khác lên một chút.Chị làm điệu bộ thiệt "mầu mè".Sắp bước vào căn phòng họ, nỗi lo sợ bùng lên mạnh quá, tôi phải đi đi lại lại trước cửa phòng hoặc ra hẳn ngoài đường mà đi loanh quanh.Vậy thì ta không có gì đáng than.Tôi sẽ học một cái gì có ích.Cả tá "Nam tử" đương tìm chân lý đó.Tôi nhận thấy trước kia tôi đã khùng.Nếu có người nào biết cách trừ được 50 phần trăm nỗi lo lắng về công việc làm ăn, thì người đó tất phải là ta chớ còn ai nữa.Tôi lo lắng không biết khi mới nghinh hôn xong, sẽ nói với vợ tôi câu gì.
