Tôi nhớ có lần đi học về, rủ chị từ Thanh Xuân vào Hà Đông ăn giỗ.Con mèo quanh quẩn bên nách.Từ bé bạn đã khó chịu nhất với việc cứ bị sai đi mua thuốc lá mời khách trong khi lúc nào cũng bảo trẻ em đừng này đừng kia, cái này có hại, cái kia có hại.Những nghệ sỹ nhiều tự do đi đâu hết cả rồi.Có thể nó chưa đủ để xoa dịu nỗi cô đơn khủng khiếp của những người gọi là cao thủ hiện sinh (thường là những tài năng lớn).Có thể làm tăng nội lực và liên kết giữa các cá thể.Tôi bỗng không thấy xấu hổ khi mình khóc.Tôi đốt vì nó vô nghĩa.Và tôi sẽ cố tâm niệm sẽ quay về.Có phải tôi nói đâu.