Đứng trên góc độ lí luận thì bạn thừa sức phẩy tay cho cái mạng nhện ấy rách toang.Tôi biết là tôi rất khỏe.Đó là mong muốn của cá nhân bạn.Và cái sự kỳ dị ấy càng khiến bạn vừa hoang mang vừa tin chắc mình phải gánh lấy nó.Nói vậy mong anh đừng giận vì tôi vô hình hoá anh.Mặc dù những cơn đau càng ngày càng ra sức ngăn cản chúng.Tôi chỉ ngắm nhìn và nghe và ngửi chúng tôi.Để khai thác trước khi chúng biến chuyển sang mức độ khác và anh chọn cách sống, sáng tạo khác.Rồi đến nằm bên nàng.Nói chung là tốn thời giờ.