Thôi nhé, cất ngay đi.Có thể em muốn thế trong những lúc cô đơn.Mọi người đang chờ cơm tôi ở nhà.Dù họ thường đùa tôi nhẹ nhàng, họ gọi tôi là bạn ấy thay vì nó và thằng như gọi những đứa con trai khác.Người bố không nhớ nhiều về việc vợ nói chuyện điện thoại ở tầng dưới, đứng ở tầng trên nhấc máy nghe trước mặt con.Tớ không biết và tớ cũng biết.Và họ chấp nhận chúng như một tất yếu khách quan.Nhìn cái chết tiến lại mà nhếch cười cay độc: Không còn nơi nào lạnh hơn nơi này nữa đâu.Luyện trí nhớ là như vầy: Nhìn một lượt cái bàn.Nơi mà tôi chưa đến một mình bao giờ.
