Tôi vẫn ngủ kỹ như thường.Kinh nghiệm đó dạy tôi một bài học mà không bao giờ tôi quên.Tôi có một công việc làm mà tôi thích: chu cấp cho đứa cháu ấy để nó nên người.Bác sĩ Kleitman cũng nói rằng những người lo vì mất ngủ, thường lại ngủ nhiều hơn là họ tưởng.Tôi tin chắc nếu cả ngũ quan của tôi mang tật, hoá ra vô dụng nữa thì tôi vẫn có thể sống với tinh thần, vì chúng ta trông bằng tinh thần, sống bằng tinh thần".Đêm kia, trong một cuộc du lịch, tôi có ghé thăm công viên Quốc gia ở tỉnh Yellowstone.Ngoài ra, ưu tư còn có thẻ sinh chứng phong thấp và sưng khớp xương khiến kẻ mắc bệnh không đi được, phải dùng xe đẩy.Tôi trốn hết thảy bạn bè.Tôi sắp thành một Frank Norris hoặc Jack London hoặc Thomas Hardy thứ nhì.Dầu đến Tổng thống Hoa Kỳ cũng không thể bắt ông dậy để nghe điện thoại khi ông đã "nằm quay ra ngáy".