Này thì… nhìn sân trường đầy sỏi đá xi măng-thấy lòng cũng cỗi cằn như thế…Nỗi chán chường của tuổi trẻ sau bao nhiêu năm đóng băng lại và giờ tan chảy.Chả biết đường nào mà lần.Có người quay lưng lại ngắm hoa.Đặc biệt là trong những người tài.Ngọn lửa bén rễ rất nhanh.Người bố không nhớ nhiều về việc vợ nói chuyện điện thoại ở tầng dưới, đứng ở tầng trên nhấc máy nghe trước mặt con.Những câu thơ hay bây giờ có lẽ không còn xuất thần, lại chắc chẳng còn mấy thơ ngây.Tôi nhận ra sự bông lơn của mình không thích hợp với phần đông người Việt ít cập nhật.Mất chứ không phải biến mất.
