Phải, độ năm giờ, ông trở lại, may ra tôi có khá hơn không".Ông nghĩ ý định đó của tôi có được không.Tôi hiểu, hôm trước không phải anh trông nom bữa tiệc.Nhưng có tới một triệu người ấn Độ, khinh bạn tới nỗi không chịu mó tới thức ăn mà bóng nhơ nhớp của bạn đã phớt qua; vì sợ lây cái nhơ nhớp qua họ.Mỗi tuần lại thăm ông chủ khách sạn một lần; mỗi khi ông này dự cuộc công ích nào thì ông Duvernoy cũng có mặt tại đó, tới đỗi ông còn mướn phòng ở ngay trong khách sạn đó để "thuyết" ông kia.Ông học ít lắm, nhưng là một trong những nhà tài chánh lớn nhất ở châu Mỹ; ông thú rằng chỉ nhờ phương pháp của ông mà ông thành công.Cho nên, để tỏ sự hơn người của tôi, sự quan trọng của tôi, tôi tự nhận việc cải chính.Tôi tin rằng ông là một quân nhân can đảm và có tài dụng binh.Đoạn đó trích trong cuốn "Luyện tinh thần" của giáo sư James Harvey Robinson:Cho nên, bắt đầu tháng ba là chúng tôi phải sa thải một số nhân viên đi.
