Lúc hàng vắng teo ngồi rỗi mới là lúc bác buồn.Thế là không còn tâm trí mà ngờ hoặc.Câu rất tuyệt vời, ý nghĩa cực kỳ dùng trong lúc thêm gia vị cho lời khen ngợi những gì làm bác hài lòng.Ở nhà bác cũng bán hàng suốt, vẫn chạy sang thăm bà nhưng liệu có hay bằng bác đi nghỉ về, lại đóng cửa hàng một thời gian rồi sang rủ rỉ với bà suốt ngày về chuyến đi đổi đời.Để từ đó, không có sự coi thường lẫn nhau một cách chung chung giữa các thế hệ.Hết 2 phút rồi mà chưa nhớ ra.Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.Chúng tôi cùng đi bộ đi học và cùng đi bộ về.Vậy mà em chỉ bảo: Em chịu!.Ngôn ngữ cũng là một thứ vũ khí, một con dao hai lưỡi mà.
