Bên tai loáng thoáng những điệp khúc trong bài hát làm người của bác.Hoặc là im lặng vâng theo tất cả những con đường dù sai lối như một truyền thống người lớn đúng, trẻ con sai.Gặp ở rất nhiều nơi.Nhưng mẹ thì lúc nào cũng bận.Nhưng lần này, lần rất lâu rồi nước mắt tôi mới được thánh thót rơi như vậy, tôi không thấy thế nữa.Mọi người bắt đầu thấy cần xích lại gần nhau và biết tận hưởng cuộc sống.Và có một cái đầu luẩn quẩn.Ngồi cho thời gian trôi qua không vương vào ký ức.Bố xuống đường đi bộ về trước.Không hẳn là ra khỏi nhà bước chân nào trước.
