Chỉ quan sát chúng thôi cũng là một cách thiền định.Sự chất chứa thời gian trong linh hồn cộng đồng và tâm trí cá nhân con người cũng lưu giữ vô lượng khổ đau còn đọng lại của quá khứ.Nó giải phóng bạn khỏi cảnh nô lệ và đồng hóa với hình tướng.nhưng thật khó mà dung nạp nổi một sự thật như vậy.Bước duy nhất đó chính là vâng phục.Ông có đề cập đến sợ hãi như là một dạng tình cảm đau khổ căn bản.Đừng mảy may suy nghĩ đến nó.Hãy cảm nhận cơ thể từ bên trong.Hành động “để cho nó hiện hữu” đưa bạn vượt qua tâm trí cùng với các khuôn mẫu phản kháng của nó vốn đã tạo ra các cặp lưỡng phân đối đã tích cực và tiêu cực.Đừng phán xét hay kết án những gì bạn nghe được, bởi vì làm như thế có nghĩa là mở ngõ cho tiếng nói ấy quay lại qua cánh cửa phía sau.