Chúng tôi, dòng họ chúng tôi rất cứng đầu.Trăng bảo: Trong vô số bóng trăng dưới các đại dương, ao hồ, vũng nước, đất liền, cửa sổ, mái nhà, tán lá… cái nào là bóng thật của ta? Cuội bảo: Đồ ngốc! Trăng bảo: Tại sao? Cuội bảo: Đồ ngốc! Ta mà biết ta đã không bảo cô ngốc.Ngoan ngoãn lại cũng là chơi.Để tôi có thể đấm vào mặt ông ta, đập tan cái bàn rồi ra đi.Thật ra, lúc này tôi mệt mỏi.Khi thường thường, họ vẫn nhầm lẫn giữa lúc bạn thật và lúc bạn đùa.(Còn với đàn ông thì không thích rồi).Định bỏ đó, nghĩ thế nào lại lấy giẻ rửa bát ra cọ rồi ngâm nước.Nhưng nó còn nhiều việc mà cái tuổi đó khó tự điều tiết hợp lí: Học chính, học thêm, tập luyện thể thao (khá chuyên nghiệp, ăn lương).Rồi chợt nhớ ra, bác tiếp: Đúng rồi.