Có thể rằng ta chẳng đủ nghị lực để đàn áp những thói thường của con người, để có thể yêu kẻ thù của ta.Có một buổi hè nóng nực vô cùng, tôi ăn bữa trưa trong một toa xe lửa của Công ty New Haven Railway.Luôn luôn má tôi bảo phải "ăn chắc mặc dầy".Cả nhà đều được vui vẻ vì hết rảnh để lo nghĩ rồi.Họ đã soạn mấy bản ca nhẹ nhàng du dương nhất để làm vui cho người đời như bản: Patience, Pinafore, The Mikado.Đó là phương thuốc rẻ nhất ở đời - mà cũng thần hiệu nhất nữa.000 người chỉ có một người bị sét đánh (nghĩa là phần rủi ro chỉ là 1/350.000 người, tôi vui thích vô cùng.Vậy buổi tối, khi có vẻ mệt nhọc và cử động uể oải, cô ta thiệt mệt không! Chắc chắn là thiệt.Mỗi lời ông thốt, được người ta chép liền vào sổ tay, gần như lời thiên khải vậy.