Tôi biết điều đó nên chưa bao giờ tôi khinh ghét họ.Rồi chợt nhớ ra, bác tiếp: Đúng rồi.Nhiều điểm rất giống tôi.Chả là tôi có làm chân loăng quăng ở công ty gốm sứ mây tre đan của chị.Ví dụ như viết hay là sáng tạo, gõ nó ra là công việc đời sống bình thường, trong lúc gõ lại nghĩ ra cái mới, gõ luôn, lại là sáng tạo, không ai gõ hộ được.Hơn nữa, họ không thông minh đến thế đâu.Tôi viết chữ BÀI LÀM theo ông ta dạy.Dù chỉ là một nhân vật.Khi mà ai ai cũng giật thì chúng xoắn lại, gỡ mãi không ra.Nàng nói giọng yếu ớt, nhà văn nghe thấy qua đôi tay mỏng tang đang lướt trên tóc mình: Sao hôm nay anh không nhìn sâu vào mắt em?.
