- Chào anh bạn, - James cất tiếng chào khi bước vào phòng Jones.Thế nhưng làm thế nào có thể xác định phạm vi thẩm quyền cho các nhân viên của mình? Phải chăng cũng có nhiều mức độ, phạm vi thẩm quyền khác nhau? Anh nghĩ đến Josh và Jennifer, và về những công việc mà anh sẽ giao cho các nhân viên của mình.- Cậu nói cho tớ nghe đi, tớ đã sai ở điểm nào? Tớ đã phác thảo công việc rất rõ ràng cho Josh biết.Josh cảm thấy lo lắng vì e ngại sắp phải đón nhận những điều tồi tệ nhất.Không chỉ thế, anh còn có nhiều thời gian hơn để tạo niềm vui cho gia đình.Uống cạn tách cà phê, James quyết định đến gặp Jones để tham khảo giải pháp.Nhưng khi tớ hỏi vì sao cô ấy lại tự quyết những điều không thuộc thẩm quyền của mình và liên hệ với những người đó mà không hỏi ý kiến tớ, cô ta cho rằng dựa trên những gì tớ đã dặn dò thì cô ta có toàn quyền quyết định đối với dự án đó, và cô ấy có thể làm bất cứ điều gì cần thiết để đảm bảo dự án được thành công.Kể từ lúc bước vào phòng, anh luôn tránh nhìn James.Đối với một người quản lý, không có lời khen ngợi nào có ý nghĩa hơn thế!Cả hai người đàn ông đều im lặng, mỗi người theo đuổi những ý nghĩ của riêng mình.