Ngỡ là giữ được tuổi trẻ bằng những thứ luân lí bản thân thực hiện không tốt.Mà nguyên nhân là những dồn nén âm thầm xuất phát từ chính sự căm ghét (thường là vô thức) những định kiến ấy.Em có thương mẹ không? Đang ăn, ngước nhìn chị, cười méo mó: Không biết.Mặc quần đùi ra đường lạnh.Bây giờ thì buôn bán nhiều, lo nhiều hơn, xã hội thực dụng hơn nên hơi khác.Tôi hơi ngại sau cái kẹo là một sự thân quen.Nó trông như một tác phẩm điêu khắc gỗ được sơn màu rất khéo.Nó sẽ nghĩ gì khi tôi vào tù với tội danh ví dụ như phản động, gián điệp, chống phá chế độ… Hoặc chả ai bắt tôi nhưng người ta rủ rỉ điều đó với nó mỗi ngày.Các cậu bảo: Ấy, tớ thích thế, thích thì đấu tranh, chán thì thôi, hiện sinh mà.Cũng vì thế mà bi kịch ngày càng nhiều.