Không, cháu không bảo bác: Biết rồi khổ lắm nói mãi đâu.Để khai thác trước khi chúng biến chuyển sang mức độ khác và anh chọn cách sống, sáng tạo khác.Chắc tớ và thằng em nghĩ nửa đùa nửa thật, chơi thôi.Thiếp đi với bàn tay nàng run rẩy trên ngực…cả đời tôi phải đóng vai không phải thiên tài đóng vai thiên tài.Thằng em tôi đang tuổi trưởng thành.Nơi thì nước mía bật băng chưởng dân tình cầu bất cầu bơ ngồi san sát ở vỉa hè đối diện ngó sang.Cũng như một thứ cảm giác quen thuộc, tôi sợ sự thất vọng, ghê sợ của mình vì họ lúc họ thất vọng, ghê sợ vì tôi thay vì đáng nhẽ phải tự hào.Mà dần dà đâm quen, bạn viết mà không biết nó có hay không.Năm nay tôi 21 tuổi, bị một số người gọi là bồng bột, thiếu thực tế, ảo tưởng, vì muốn sống chân thật và tốt đẹp trong mọi tình huống nên thua thiệt.