Khi nhìn bọn trẻ vui đùa trong sân, bạn chợt nghĩ: "Chúng hồn nhiên quá!" Tại sao chúng có thể vô tư và vui vẻ đến thế? Chẳng bao giờ trẻ con bận tâm chuyện có nên chơi với lũ bạn hay không, chúng chơi với nhau đơn giản chỉ vì chúng thích thế.Chúng ta thường ít khi để tâm trí mình thật sự tĩnh lặng để có thể suy nghĩ và nhớ xem mình đã bắt đầu từ đâu và hiện đang ở đâu.Người hạnh phúc là người tin rằng họ sẽ đạt được những mục tiêu quan trọng đã đặt ra, đồng thời cũng biết hài lòng với chính mình ở những khía cạnh không quan trọng khác.Bạn sinh ra và lớn lên trong cuộc sống này chắc chắn không phải chỉ để tồn tại , hay làm cái bóng của người khác và bạn cũng chẳng bao giờ muốn mình làm nền cho bất cứ ai.Và vì chúng ta cho rằng nét mặt quan trọng nên chúng ta để ý đến nó và dùng nó để phản ứng và bộc lộ thái độ của mình.Chúng ta sống trong một thời đại mà mọi thứ được sản xuất hàng loạt, để rồi lại cảm thấy mình lạc lõng trong hàng loạt sự giống nhau đó.Bạn sẽ chỉ ghé lại những chỗ có món hàng mà bạn cần và bỏ qua những gian hàng khác.Mục đích cuộc sống có thể là điều mà mãi đến sau này, qua quá trình trải nghiệm để trưởng thành bạn mới tìm ra hay đôi khi, nó đã được định hình ngay từ những năm tháng khi bạn bắt đầu biết cảm nhận cuộc sống.Bạn muốn tự do đi đây đó, được ở bên người thân suốt cả ngày, bạn cần thời gian để cùng gia đình, bạn bè tham gia những chuyến dã ngoại.Ngược lại những người sống mà không có mục đích, hoài bão thì sau cùng cảm giác về cuộc sống mình chỉ là tồn tại hơn là sống.