Hôm qua hứa với bác là 8 giờ vào.Anh chắc chả chấp tôi đâu nhỉ.Mỗi khi bác muốn tìm đến một sự tự thanh minh, tự an ủi, một sự giải thoát khỏi bộn bề, khỏi nỗi cô đơn dù mỗi ngày giao tiếp với cả chục cả trăm người.Cô giúp việc bảo mẹ anh dặn vào bác, bác phải vào viện.Trong khoảng thời gian ấy, tôi vẫn đến lớp, thỉnh thoảng nghỉ một tiết thấy không ai thông báo gì.Có ai bảo: Loanh quanh luẩn quẩn cũng là chơi.Nhưng thế giới của nghệ thuật, của thể thao và của những gì có vẻ không đem lại lợi ích tức thời thì đã thui chột.Là lạnh tanh suốt những miền oan trái và khóc khi lỡ để rơi một ánh nhìn.Những sự giận cá chém thớt này có lẽ họ không nhận thức được.Dù đôi khi như leo cột mỡ.
