Trải qua một đoạn đường dài, tôi đã đến vùng đất phì nhiêu, có nước, cỏ xanh và cây trái tươi tốt.Một tia hy vọng bắt đầu nhen nhóm khi bọn ông đến gần thành Babylon.Dần dần, tôi đã thanh toán xong tất cả các món nợ, và có thể ngẩng cao đầu, tự tin lấy lại uy tín của mình như ngày nay.- Thưa ông Algamish! Ông là một người rất giàu có.Nhưng tại sao cuối cùng túi tiền của mọi người vẫn xẹp lép như nhau? Vậy các bạn có bao giờ thắc mắc về vấn đề chúng ta thường gọi là “những chi tiêu cần thiết trong cuộc sống hàng ngày" không?Cuộc sống của tôi bỗng chốc trở nên khốn đốn và tồi tệ.Tất cả cảnh vật xung quanh tôi dường như mang một màu sắc tươi mới, giống như thể tôi đã nhìn thấy chúng xuyên qua một phiến đá kỳ diệu.Ai có thể kể cho chúng tôi nghe nữa không? – Arkad nói.- Này anh Rodan ơi! Đây là một việc đáng để bàn bạc đấy, và anh rất khôn ngoan khi đến trao đổi ý kiến với tôi.- Vậy ai trong chúng ta đã từng gặp may mắn và đã để vuột mất nó?