Một điều rất hệ trọng.Có cái giấc mơ vẫn sống mà không có nó cũng chẳng chết.Có thể chúng đem lại thêm sự hoang mang.Tôi phá dần sự phá phách trong tôi.Chính vì tôi chưa có kinh nghiệm về phản ứng của người Việt trước đùa và thật nên gặp phải những điều không theo dự kiến khi đưa cuốn sách của mình cho những người thân đọc.Nếu bạn nguyền rủa mình hoặc loài người sẽ có một cái kết có vẻ ấn tượng.Nơi thì cà phê đèn hiu hắt.Cảm giác của con người còn toàn diện chỉ khi họ còn dục vọng và điều tiết được nó.Lăn về đâu? Mình chẳng biết.Khỉ thật! Hai tiếng nữa tôi đã làm gì? Chắc vẫn thế! Thế là thế nào?
