Chúng tôi phải ăn món rẻ tiền trong những hàng cơm bình dân.Trong nửa giờ ấy, thỉnh thoảng tôi sẽ nghĩ đến Thượng Đế để có thêm một chút viễn cảnh trong đời.Trong khi làm việc, nên kiếm mọi tiện nghi cho thảnh thơi.Chỉ làm việc không ngừng, cũng đủ cho nỗi lo âu phải tiêu tan.Toi quen ông tại Atlanta (tiểu bang Georgie) nơi khách sạn tôi ở.Chắc bạn tự nhủ: Nhưng chuyện đó có chi lạ lùng đâu? Nếu gặp hai đứa trẻ mồ côi đêm Giáng sinh, thì ta cũng thương chúng được; nếu ở Trân Châu nảng, ta cũng vui vẻ làm như Margaret Taylor Yates rồi.Evans lại lên như diều.Nhưng anh ta nói: "Trời cao đất dầy!! Hết thẩy khách ăn đều phàn nàn về món ăn dở, sự hầu bàn chậm chạp, trời nóng, giá cao.Nhưng đến năm 71 tuổi thì bà nghèo khổ - không còn đồng nào hết.Little mà xin người khác chỉ trích ta một cách ngay thẳng, có ích, ngõ hầu ta được dịp tu thân.