Một lần, ông kể với chúng tôi rằng suốt thời thơ ấu của mình, không ngày nào ông không bị mẹ nuôi cốc vào đầu (cha tôi vốn là con nuôi); vì vậy cho đến tận bây giờ, ông vẫn tin rằng ông khấm khá hơn, thông minh hơn các anh em nuôi và cả các anh chị em ruột của mình là nhờ những cái cốc đầu ấy."Chúng tôi trở thành mọt công ty không thể cạnh tranh vì chúng tôi không cam chịu thất bại.Hết năm học thứ ba, tôi rời trường với tấm bằng cử nhân khoa học.Ông đã có thể chọn cách dế dàng để thoát ra khỏi sự nguy hiểm đe dọa mạng sống của ông bằng cách xin tị nạn chính trị ở Mỹ.Niềm vui của tôi đến tột đỉnh khi chúng tôi “tiếp quản” trường đaị học năm 1974.Và giờ tôi đã nổi tiếng.Ngày anh mất, tôi đến gặp anh lần cuối.Có phải điều này nghe rất thực tế chăng? Chắc chắn là không thế rồi.Bạn sẽ không bao giờ thấy sợ thất bại nữa.Tất cả những gì chúng tôi biết là làm việc, bán hàng và tuyển dụng thêm nhân viên.
