Một lần nữa, công việc trong bộ phận của James lại trở nên trôi chảy.Anh bắt đầu có cảm giác như đang đứng trước tòa và bản thân anh không thích tình cảnh này chút nào.- Lâu rồi tớ mới lại thấy cậu vui như thế, James ạ.Giờ đây anh không còn phải chịu vô số những áp lực để có thể đảm đương những vai trò khác nhau trong cuộc sống.- Jones à, vì sao ngay từ đầu cậu không nói hết luôn một thể? Nếu thế thì có phải tớ đã tránh được bao rắc rối và không phải làm phiền đến cậu nhiều lần như thế không?Tôi tin rằng những chuyện như thế này sẽ không bao giờ lặp lại nữa.- Tớ cũng không hiểu nữa.Nhìn lại, James thấy ngày làm việc của mình giờ trở nên ngắn hơn, và anh thích được quay trở lại văn phòng vào mỗi sáng.Dường như họ không biết phải làm gì, hoặc nếu biết thì phải mất khá nhiều thời gian thì họ mới có thể hoàn thành công việc như yêu cầu.- Nói đến đây, James liếc nhìn Jones và thấy anh đang gật gù mỉm cười.
