"Đừng lo cho đời sống vật chất của con, đừng lo thiếu món ăn thức uống, cũng đừng nghĩ đến thân thể con và những vật để đắp điếm nó.Xét cho cùng, ông Lincoln nói đúng.Tôi sống để suy nghĩ những việc đã làm; để mà hối tiếc đã làm bậy; đắn đo đến những câu đã nói để tự trách mình sao chẳng nói thế này, thế nọ, có hơn không?Thực là một món quà vĩ đại.Sau khi thầm giải quyết như thế, tôi đã bắt đầu thấy dễ chịu hơn.Sáu tuần sau, ông nọ mời bác sĩ lại coi phòng giấy của mình.Đừng bao giờ trả đũa kẻ thù hết, vì như vậy hại cho ta hơn cho họ.Chằng cây nào mọc được ở đó, ngoài một cây sồi quắt queo và chẳng vật nào sống ở đó được, trừ hàng đàn rắn độc.Ông tóm tắt hết những điều đó trong câu này: "Có muốn khổn khổ thì cứ phí công tự hỏi xem mình sướng hay khổ".Nhưng khi lờn vài tuổi rồi thì sao? Thì lại nói: "Ước gì tôi tới tuổi trưởng thành".