Đó là quy tắc thứ chín.Anh không ra lệnh cho các em đâu, không muốn quấy rầy các em đâu.Đó là quy tắc thứ 12.Viết như vậy mà đòi làm cho người ta muốn lại chơi với mình! Người học trò đó chỉ nói tới mình thôi, không hề có một lời khuyến khích bạn.Chưa dứt lời thì Von Bulow đã tự biết mình lỡ lời.Ông bạn già của tôi nói câu ấy, nay đã khuất, nhưng lời khuyên đó, bây giờ vẫn còn giúp cho tôi nhiều.Chương Bốn Làm cho người ở chung quanh mình được sung sướng là điều dễ dàngCha nó hết lời khen nó rồi kết: "Con đừng làm dơ cái giường đó chứ!" - "Không! Không khi nào!".Hồi đó cháu 19 tuổi, mới ở trường ra, nghĩa là không có một chút xíu kinh nghiệm nào về thương mãi.Cha đã hỏi nghiêm khắc với con hôm nay.