Chúng ta có và luôn luôn đã có tất cả số thì giờ trời cho.Bạn không cho phép óc bạn "lơ mơ" được, buộc nó phải làm công việc của nó và nó đã làm xong.Trong nhiều năm - đúng ra là cho tới khi tôi gần 40 tuổi - tuần lễ của tôi có bảy ngày.Cũng chẳng cần sách.Nó chỉ cần thay đổi công việc, chứ không cần nghĩ, trừ những lúc ngủ.Nghĩ kỹ, ta sẽ thấy việc tạo hoá tiếp tế thời-gian cho ta quả là một phép mầu hiện ra hằng ngày.Như trên tôi đã nói, sự tiếp tế thời gian có chỗ này quý nhất, là ta không thể tiêu non nó được.Quyết tâm ngừng công việc lại để tránh cái nguy đó, là một giải pháp vô ích.Cứ tiếp tục đi, cứ tiến tới.Bạn nào ghét nghệ thuật và văn chương đấy? Tôi đã hứa với bạn xét riêng trường hợp của bạn thì tôi đã xét rồi đấy nhé! Bây giờ đến trường hợp - cũng may là rất thông thường - của những người thực sự "thích đọc sách".