Tôi lẩn trốn mãi trong bốn bức tường để không phải đổ lệ trước những sự thật phũ phàng đầy rẫy trong đời.Là oang oang toàn thứ mình không biết.Chả phải bổn phận gì.Mai sau không biết thế nào, nhưng đây là cảm giác sợ phí, sợ mất của một người 21 tuổi chỉ sở hữu thơ và tay trắng.Mẹ: Chắc con lại ghé đâu chơi chứ gì.Cái nơi mà mấy tháng trước mẹ đã rủ nhưng tôi không đi.Bắt đầu khó nghĩ đây.Khi đi trên đường, chính giữa dòng âm thanh, bạn va đập với chúng nhưng không cảm thấy khó chịu gì.Còn cái ác thường không trải qua cái thiện, thường ngộ nhận là trải qua nhưng không hề.Ô, cái cảnh này bạn đã gặp ở một giấc mơ đã cũ.