Con đi đâu? Tôi: Cháu đi mua sách.Đơn giản vì hai cái đó bản chất giống nhau: Bó hẹp về cảm quan.Ta cảm thấy quá mệt mỏi và bất lực.Chẳng gì thì thời trẻ bác đã từng hỏi cung bao tội phạm, thuần phục bao kẻ du đãng, tiếng thơm còn phảng phất đến giờ.Sự trôi vô phương dẫn tôi đến đây.Khỉ thật! Hai tiếng nữa tôi đã làm gì? Chắc vẫn thế! Thế là thế nào?Hôm nào đập thử bàn thờ, đập thử tivi nhé, giả điên thế nhé, bác mẹ có thích không, có ngộ không?Tẹo tôi sẽ đến lớp ngồi dù vẫn không có tên trong danh sách lớp mới.Nhưng không phải sở thích.Cả hai đều không biết những tác động tưởng chừng nhỏ nhặt và dai dẳng ấy có thể giết chết bạn.