Người ta trở thành tồi tàn, suy nhược hồi nào không hay.Họ tráo trở lời nói, nói qua nói lại, khi phủ nhận, khi quả quyết, khi hồ nghi, khi tán thành, khi đả đảo.Thật lạ, Triết học thì bạn trai có lẽ chưa thông, nhưng họ ưa có thái độ triết gia, hiểu theo nghĩa không hay, khi thấy bao nhiêu khuyết điểm của xã hội.Nó bắt bạn trai cúp cổ xuống các vật phù vân, lo vật lộn sống, đổ máu vì miếng ăn manh áo cũng nên, cho đến khi tử sàng bừng con mắt dậy chẳng những thấy mình tay không mà còn đầy tội lỗi.Bản năng nầy được thể hiện trong việc truyền sinh bằng những dụng cụ tự bản chất là thánh thiện, tốt đẹp như dương vật, cao hoàn v.Nhưng phân vụ hằng ngày không còn làm họ tha thiết nữa.Học sinh lo có chiếc đầu đầy chữ hơn là biết xét nhận theo tinh thần khoa học.Nếu có phòng riêng họ thích vô sống yên lặng trong tư phòng mà không muốn người nhà đến quấy rối thường.Bắt họ ra trước công chúng nói vài tiếng: tim họ như muốn nhảy ra khỏi ngực.Họ muốn đảm đương hơn là được đảm đương.
