- Làm thế quái nào mà ai cũng hỏi ta về cái cây bốn lá vớ vẩn nào đó nhỉ? Ta vừa mới nói với một hiệp sĩ đến cách đây mấy phút là: chưa-bao-giờ-có-một-cái-cây-bốn-lá-nào-mọc-ở-khu-rừng-này-hết.Cây Bốn Lá thần kỳ chỉ nảy mầm trên mảnh đất của con là vì con đã tạo ra những điều kiện lý tưởng nhất cho nó.Đột nhiên một ý nghĩ chợt lóe lên:Ngươi lúc nào cũng chờ đợi người khác mang đến may mắn cho mình.Đột nhiên một giọng nói thét lên làm chàng giật nảy mình, và ngạc nhiên thay, nó đến từ.Vì thế ta luôn phải đảm bảo rằng những bông hoa ly kia được ngủ vào ban ngày để chúng có thể ca hát vào ban đêm.May mắn sẽ héo tàn khi chúng đến với những người chỉ biết chờ đợi mà không làm gì cả.Tôi vẫn nhớ cậu, dù ngần ấy thời gian đã qua.Anh lúc nào cũng muốn mọi chuyện dễ dàng thuận lợi.Văng vẳng đâu đây là tiếng thần Ston cười giễu cợt.