Hai lần đại bác bên dưới bắn ngược lên: Khẩn trương lên nào.Tôi đang đơn độc và chỉ có cái xe làm bạn.Làm thế nào đây? Làm thế nào để bác ta tin? Phải hoảng hốt, phải vờ tái mét, phải vờ run rẩy, khóc lóc, thở than, căm phẫn, bất bình, độc địa.Và sẽ ngạc ngạc nhiên hơn nếu nó đã được phát minh mà tôi chưa biết bao giờ.Trông anh cũng sáng sủa đấy chứ!Để ngòi bút của anh bớt đớn đau.Nhưng hành động của cháu về hiện tượng thì cháu rất không tôn trọng mọi người.Nguy cơ đội bạn ghi bàn thì nín lặng, im phăng phắc.Kết quả là nếu không phải đến trường, thường thường thì mãi trưa hoặc chiều hôm sau còn bơ phờ trong chăn.Hy vọng khách đến Sea Games vẫn còn được tận hưởng mùi hoa sữa có gì đó mang tính tượng trưng rất sâu xa cho người Việt.
