Một tuần đi học có hai buổi cháu không thể nói là mệt được.An ủi nhau một chút: Thua thế này công an, cảnh sát đỡ khổ.Giá mà em đến, dịu dàng bắt tôi bỏ bút.Hồn nhiên đến đáng thương.Bạn muốn về nhà viết quá.Nàng mỉm cười trong nước mắt: Em hiểu, em hiểu chứ.Lấy quần áo họ để sẵn và thêm một chiếc khăn bông xanh lá mạ.Phần nào vì thoát khỏi mớ suy nghĩ luẩn quẩn một mình.Nhưng bạn không có nhiều cơ hội tự do như thế.Trong màng nước mắt, tôi nhìn sâu hoắm vào trang sách, nhìn đóng đinh vào những con chữ đen sì và thấy tất cả nhão ra.
