Em vẫn nhớ hồi mình chưa về một nhà chứ? Để anh kể lại thay em nhé.Tôi nói: Cho con đi bệnh viện.Tôi lấy cuốn tiếng Anh không học nữa và bắt đầu chầm chậm tước nó ra.Gió thốc vào đầu tôi buốt lịm.Thế là xao nhãng, thế là bia bọt, đề đóm và hơn thế… Quần chúng dần mất lòng tin.Và thế là phải giáo dục, răn đe ngay từ trong trứng nước.Khi mà bạn bắt buộc cần những đối xử dịu dàng dành cho một con bệnh thì họ lại thường dùng phương pháp nhà binh.À, vì đang viết, có thể mọi người xung quanh ngó vào một cái.Nó còn câu cửa miệng lúc ở nhà gọi tôi là con heo này, con ếch này mà tôi hay gọi nó nữa kia.Vì bạn có là thiên tài (thơ) hay không, với họ, không quan trọng.