Người giàu làm việc chăm chỉ, chi tiêu tiết kiệm, và đầu tư tiền bạc của họ để họ không bao giờ phải làm việc vất vả nữa.Tôi nhớ câu chuyện về một phụ nữ rán thịt chuẩn bị cho bữa tối.Trong khi đó, người nghèo không tin tưởng vào chính bản thân hay khả năng của họ.Hạnh phúc không xuất phát từ cuộc sống an phận, luôn lo sợ không biết điều gì sẽ xảy ra.TÁCH BIỆT: Bạn nhận ra rằng cách xử sự này chỉ là kết quả của việc tiếp thu một cách thụ động chứ không phải là bản chất của bạn.Richard Bach, trong cuốn Jonathan Livingston Seagull, khi được hỏi: “Làm sao tôi biết khi nào tôi hoàn tất sứ mệnh của mình?” đã trả lời: “Nếu bạn còn thở được thì bạn vẫn chưa làm xong sứ mệnh đó”.Số tiền này bạn sẽ không bao giờ được sử dụng để chi tiêu, mà chỉ dùng để đầu tư nhằm đem lại nguồn thu nhập thụ động cho bạn.Lời khẳng định là “một câu nói tích cực khẳng định rằng mục tiêu mà bạn muốn đạt được đã và đang xảy ra”.Trước kia tôi tin rằng những gì tâm trí tôi nói đều đúng, nhưng rồi tôi học được là trong nhiều trường hợp, trí óc tôi chính là trở lực lớn nhất để tôi tiến đến thành công.Tất nhiên tôi không được xu nào, và cái mà tôi cảm nhận được là ánh mắt “Đừng bao giờ nghĩ đến việc xin tiền nữa”.
