Họ chiếm tỷ lệ một trên hai lăm khán giả, hoặc một trên năm mươi gì đó.Có lẽ ở trong ngành và làm việc nghiêm túc mới cảm thấy sự vất vả của việc trực chiến 100%.Lần sau thì có lẽ họ không tha vì nói đúng quá, chả chừa ai ra.Tôi viết theo ông ta.Cười mãi cả đời không làm nên trò gì, lại làm người khác khóc.Lần khác, chúng tôi lại vào nhà ông bà ngoại tôi ở Hà Đông.Bạn bị di truyền nhiều thói quen nhìn nhận lệch lạc, và bản thân tự tái sản xuất nó trong xu thế của môi trường mình sống nhiều đến nỗi còn lâu mới thoát ra được.Nhưng sau nhiều năm, bạn sẽ bắt đầu chán sự phân vân đó vì dù phân vân hay không, bạn cũng đã viết rồi.Để họ thấy bị bao trùm và phải nỗ lực để xé cái màng nhầy ấy ra.Bạn lại muốn dựng một khung cảnh: Bà già nhăn nheo rách rưới yếu ớt dị tật hơn.