Đến nay bà vui vẻ, hăng hái, duyên dáng và mất những sự bực dọc xưa.Rồi ít lâu sau, lại biến ra nhiều chứng khác.Ông theo lớp giảng của tôi.Tôi biết nếu không làm gì thì sẽ điên mất.Vậy ông đã "thuật nhi bất tác" đúng như lời đức Khổng Tử, mà nhận rằng trong sách của mình không có chi mới hết.Tôi xin tiết lộ câu chyện về cô như cô đã thuật với tôi:Dưới đây là chuyện thiệt do ông kể cho tôi nghe.Ít người phải dùng đến cực hạn năng lực của mình, vì chúng ta có những nguồn mãnh lực thăm thẳm không bao giờ dùng tới".Bốn mươi hai năm sau, một đêm xuân ấm áp, trong khi trăm bông đua nở giữa sân trường, William Osler diễn thuyết trước sinh viên Đại học Yale đã nói rằng, thiên hạ đã lầm khi bảo một người như ông, làm giáo sư tại bốn trường Đại học và viết một cuốn sách nổi danh, tất phải có "bộ óc dị thường".Lời ấy có vẻ khó tin quá, cho nên muốn giảng thêm, tôi phải trích hai trang trong cuốn sách rất hay: Ý nghĩa của đời sống phải ra sao? của bác sĩ Adler.
