Vay-trả nợ đời chẳng bao giờ hết.Tôi là một kẻ có trái tim nhạy cảm và yếu đuối.Nhưng họ chắc vẫn có cảm giác thất lạc những khao khát của mình.Cái vỏ kẹo bé tí, sân vận động đằng nào chả phải quét dọn.Cả phụ nữ nửa, cả trẻ em nữa.Với họ, viết không có tị ti nào là học.Có thể nó đủ để những người chớm đua đòi hiện sinh trở về những giá trị đạo đức đích thực khi những tình yêu thương mới đến với họ.Từng trang, từng trang…Viết là một lao động kỳ diệu.Nhưng lúc này cũng là lúc mọi người trong nhà thức dậy.