Tỉnh giấc vào chừng 1 giờ.Bạn như một hình khối kết lại bằng nước muốn sụm xuống thành một vũng và bay hơi đi.Nhưng Hóa quả là một nỗi sợ đeo đẳng suốt thời cấp III, dù chuyển sang lớp Văn học nhẹ hơn rồi.Xuống nữa đến cái cổ họng độ này đôi lúc đau rần rật.Đôi lúc là lạ một cách ngộ nghĩnh và khó hiểu.Tôi thì cất lại trong đầu.Mà họ lại chẳng bao giờ dành thời gian để thấy.Lại thấy mấy cuốn Thơ và đời Xuân Diệu, Nguyễn Bính, Hàn Mặc Tử trên giá sách của chị út mang từ tầng trên xuống.Tôi chẳng biết nghĩ đến ai…Nhưng ta không cho nàng nói.
