cảm mà suốt mười mấy năm sống chung với nhau chưa bao giờ tôi thốt lên và cũng không bao giờ nghĩ rằng mình sẽ có lúc phải thốt lên những lời đó với chị.Niêm vui là khi bạn chấp nhận chỉ ăn được một nưa chiếc bánh của mình để làm tăng gấp đôi số người được ăn.Mình đã nói là coi nhau như bạn bè thôi cũng được, vậy mà,… thếSao lại vậy chứ, tại sao?!Ông đã khóc, phải, sau gần 20 chục năm trời, kể từ sau cái ngày mẹ Chip đồng ý từ bỏ tất cả để được kết duyên trăm năm cùng ông.Cuộc sống đừng bao giờ để mình phải hối tiếc điều gì.- Rồi, anh khỏi lo, tác phong làm việc của tôi xưa nay anh còn nghi ngờ sao?! Mà hôm qua mới làm “1 chập” với bà xã, bực bội thật! – Ba Chip đáp lại.^_^ Khởi điểm không quan trọng bằng đích“Ái” - Cú ngã làm chân Chip khá đau, không cách nào đứng dậy nỗi.Vừa muốn noí thật nhiều nhưng lại vừa không biết phải bắt đầu từ đâu.
