Nó trơ trẽn và thản nhiên đến độ bạn muốn xông vào đánh nhau với nó, muốn biến thành một thứ âm thanh man rợ hơn để đè bẹp nó.Nhưng mà vẫn sẽ có những sai lầm.Họ cũng dần mất lòng tin ở quần chúng.Những lần thế này, những cơn đau, năm sáu bảy năm hoặc hơn cũng dần thành quen chịu đựng, như tiếng chuông đồng hồ kia.Sea Games này nhà tôi cũng định đi xem với nhau.Sợ họ thấy lóe đèn lại say say gây sự thì giá có cái máy chụp không lóe đèn.Và tiếp tục động não để vờn mình một cách thi vị nhất.Mà chúng lại như cái miệng vực cứ rộng ra mãi.Đêm qua, bạn vừa viết 35 truyện (cực) ngắn mà bây giờ chưa muốn đọc lại xem hay dở thế nào.Không phải lúc nào bạn cũng lủi thủi quay lại.