Họ tìm kiếm, thậm chí, săn lùng những người tài.Mà tôi đã làm gì có những cái đó.Cái đó làm bạn tỉnh ra.Nhất là một khuôn mặt cũ.Cạch! Rất thích cái cảm giác đi một quãng dài rồi dừng xe lại, gạt chân chống, tắt chìa khóa điện.Phải tập trung vào học.Trong mơ, có lẽ bạn suy nghĩ chậm chạp và cảm nhận hình ảnh lờ đờ hơn bình thường.Đa phần chúng ta đều làm thế và coi đó là sự vô lí bình thường của đời sống.Một tuần đi học có hai buổi cháu không thể nói là mệt được.Nhưng dần dà tôi nhận ra rằng khi thực sự xảy ra cuộc chiến với những thế lực ti tiện thì gia đình, họ hàng, bè bạn, những người lâu nay không tham dự vào con đường của tôi (thực ra mỗi người đi con đường tuỳ khả năng của mình lại đâm hay hơn) sẽ sát cánh bên tôi.
