Nên chỉ có thể chống trả yếu ớt rồi ngoan ngoãn chui vào cái khuôn hẹp của họ.Hôm trước, chị cả con bác bảo tôi: Hôm qua, em làm mẹ khóc đấy.Những lần thế này, những cơn đau, năm sáu bảy năm hoặc hơn cũng dần thành quen chịu đựng, như tiếng chuông đồng hồ kia.Hoàn toàn không ngái ngủ.Tay cứ thả, tai cứ như điếc, miệng cứ như câm.Đã nhủ viết lại sẽ nhạt đi nhưng dù sao thì cũng nên viết.Và cứ vài gia đình thì phòi ra một sinh thể lạc loài khi không chấp nhận cái đều đều ấy.Đó như một đòn cảnh cáo đầu tiên với những kẻ cậy quyền thế, tiền bạc làm càn, đem đời sống người khác ra làm trò tiêu khiển.Lưu ý: Hắn không chắc là tôi.Và cố sống tốt đến chừng nào còn có thể.
