Như thế là như thế nào? Là như nhiều người tôi gặp và không mong đợi thấy lần hai.Đồng nghĩa với hủy diệt đời, nghệ thuật, người…Cuốc bộ trên con đường mà đôi mắt chân dẫn mình đi.Nhà văn tóm lấy bất cứ ý nghĩ nào đến.Đúng lúc đó thì một gã cổ quái từ đâu đi vào, gió thổi mạnh lên.Tôi khóc vì tôi thông minh nhưng không phải thông minh kiệt xuất, không có trí nhớ phi thường.Không ngủ cũng phải nằm.Nhưng bạn cũng tìm cách tiêu xài cho bằng hết.Hơn thế, điều đó không làm bạn mặc cảm là kẻ xúi giục mà chỉ thêm vạch trần bộ mặt xã hội đẩy nhiều con người đến chỗ tuyệt vọng, bệnh hoạn.Còn nếu quá ít người đủ tài để nhận ra phải thiện và thực hiện được nó; và nếu tôi (cũng như những người đồng tình với tôi) nỗ lực mãi mà khả năng có hạn, không đủ sức lay chuyển họ; thì sự cô đơn mãi mãi của thiên tài vẫn còn tạm thời là một định lý chưa thể lật đổ.
